CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Thư gửi Học viện

18h09 | 01/03/2017
(Sóng Trẻ) - Tác phẩm được thể hiện dưới hình thức một lá thư gửi đến Học viện từ một sinh viên Báo chí năm cuối.

Gửi Học viện,

Khi bắt tay vào gõ bức thư này, tôi đã phải xóa đi viết lại nhiều lần. Và cho đến lần này tôi vẫn không biết đích xác mình muốn gửi gắm điều gì tới Học viện.

Tôi sẽ kể cho Học viện nghe chuyện tôi suýt thì trượt đại học, hay than khóc vì chuyên ngành tôi học sau 4 năm sắp bị khai tử, về tình bạn và những thứ đổ vỡ, hay về con cá Mèo mà tôi nuôi trộm trong hòn non bộ?... Sau vài năm nữa, từng câu chuyện, từng khoảnh khắc này sẽ là tình cảm, hoài niệm của tôi về Học viện.

Ngày thi đại học tôi vẫn tưởng mình trượt. Tôi thi ở cụm khác nên lần đầu tiên nhìn thấy Học viện trên đường về nhà, tôi khóc rưng rức.

Ngày biết dư điểm đỗ, tôi cũng lại khóc rưng rức. Mà lại là á khoa lớp nên tôi khóc càng tợn.

Nhưng niềm vui chỉ dừng ở đó, hòa nhập với một tập thể mới không thuộc trong bản năng mà tôi có. Cấp 1 mất 1 năm, cấp 2 mất 2 năm, cấp 3 mất năm rưỡi để tôi có thể sống thoải mái trong một tập thể.

Nhưng trong những tập thể cũ, chúng tôi không có khoảnh cách lớn về quê quán và sự cạnh tranh.

Hai điều cứu rỗi thời năm nhất của tôi là ký túc xá và bạn Áo đỏ ngồi cạnh.

Tôi được xếp vào ở ký túc xá, 8 người một phòng. Cho đến bây giờ tôi vẫn bắt gặp ánh nhìn thông cảm, lo lắng khi giới thiệu mình ở ký túc xá.Thực ra về cả cơ sở vật chất và tinh thần, ký túc xá không tệ như mọi người tưởng – nhất là tinh thần.

Hầu hết bạn cùng phòng đều là người đồng bào, nên tôi nghiễm nhiên trở thành dân tộc “thiểu số”. Hồi đó chúng tôi ở chưa có wifi, chưa đứa nào có điện thoại xịn, không có laptop . Niềm giải trí duy nhất là ăn xong, ngồi tán phét đủ thứ chuyện trên đời và chụp ảnh tự sướng bằng mấy cái điện thoại mờ tịt. Thi thoảng mở ảnh xem lại, tôi vừa cười vừa rùng mình.

Về cơ bản, hầu hết thời gian trong ngày chúng tôi đều đi cùng nhau. 

Lúc vui nhất là đến sinh nhật, đứa nào cũng cuống cuống đi chuẩn bị bánh trái, quà cáp để làm cho nhân vật chính thật bất ngờ, rồi rủ nhau hát hỏ inh ỏi 5 tầng nhà.

Tuy nhiên sau một năm, mấy đừa đều có điện thoại mới, laptop riêng, có đứa có bạn trai,… và tôi thì chuyển phòng. Thi thoảng lên thăm lại phòng cũ, tôi thấy đứa nào cũng ôm điện thoại, máy tính, chẳng nói với nhau một câu nào. Những lần tôi quay lại cũng thưa dần đi.

Điều thứ hai tôi kể ở trên là bạn Áo đỏ ngồi cạnh. Nó là đứa gắn liền với những thời khắc tuổi trẻ của tôi, nhạy cảm và mãnh liệt nhất.

Mới vào đầu năm học, tôi ngồi một mình một bàn. Được hơn tuần, nó cùng một bạn khác chạy từ dãy đối diện sang ngồi ké. Trong môn học đầu tiên, thầy giáo giao cho chúng tôi một đề bài: Đặc tả bạn ngồi cạnh. 

Thực ra tôi không nhớ tên nó, cũng không dám hỏi. Chỉ thấy nó mặc một cái ao len đỏ to sù sụ, thế là tôi mải miết tả, không quên đặt tít cho bài: “Gửi bạn Áo đỏ ngồi cạnh”. Thầy đọc bài, cả lớp cười sạc sụa, nó gục đầu xuống bàn.

Có một thời, chuyện gì hay đứa cũng rủ rỉ tâm tình với nhau. Những ngày ngẩn ngơ, nức nở không biết đâu là mục đích của tuổi trẻ, nghĩ đến dằn vặt về cái nghề, cái nghiệp, những cảm xúc ngây dại, ngốc ngếch, những cú vấp đầu đời,…. Giữ hai đứa có những thứ không cần nói, nhưng đứa nào cũng hiểu.

Chúng tôi đi làm bài tập với nhau, lúc nào cũng là hai đứa điên dại và hết lòng nhất vì những thứ chẳng thể kiếm ra tiền. Nếu để nghĩ về một tuổi trẻ theo đuổi đam mê, nhất định tuổi trẻ của tôi sẽ nhớ hình ảnh của nó. 
Suốt hồi năm nhất tôi chỉ thuộc tên lẫn họ của 4 đứa ngồi trong bàn. Chúng tôi chơi với nhau và tôi nghĩ như thế là đủ. 

Nhưng đó chỉ là tôi nghĩ, cứ một năm qua đi, tình cảm của 4 đứa lại thêm rệu rã. Một đứa rời nhóm, hai đứa không còn chơi với nhau, cuối cùng cả tôi và nó cũng không còn nhìn nhau nữa.

Chúng tôi vừa không vượt qua nổi cái tôi tầm thường vừa không có lòng tin. Bởi nếu thực sự đặt niềm tin vào nhau thì hai đứa đã là những người bạn tốt nhất. Nhưng chúng tôi lại để cho những kẻ chọc gậy bánh xe, cho thói nhỏ nhen và cao ngạo chiến thắng.

Tôi viết bức thư cuối cùng cho nó, vẫn lấy tên là: “Gửi bạn Áo đỏ ngồi cạnh”.

Nhưng tôi không bao giờ nhận được thư hồi âm.

Giữ được tình bạn mới khó, còn bỏ nhau có khó gì. 

Có lẽ một trong những điều tiếc nuối nhất khi tôi bước chân ra khỏi học viện là chuyên ngành Báo chí đa phương tiện.

4 năm trước tôi ngẩng cổ lên hỏi mẹ: “Con thi vào trương nào bây giờ? Nếu thi vào ngành này kiểu gì cũng xin được việc. Nhưng nó mới quá, không có điểm chuẩn. Con sợ trượt.”

Trong suốt 4 năm học, đi đâu tôi cũng hỏi: “Báo đa phương tiện là gì?” Đến nỗi nó – bạn Áo đỏ ngồi cạnh còn gào lên: “Tao xin mày, mày hỏi câu gì cũng được, đừng hỏi câu đấy nữa”. Tôi thủng thẳng đáp: “Van xin của mày bất thành rồi.”

Tuy mỗi người trả lời một kiểu, có người không trả lời. Thậm chí có người nhìn tôi rồi hỏi: “Mục đích câu hỏi này của em là gì?” – “Nếu không có mục đích thì đừng hỏi.”. Nhưng tôi vẫn hỏi.

Trong lần đầu tiên làm một bài gồm đầy đủ thành phần kết hợp lại với nhau, tôi mang hỏi cô: “Đây có phải báo đa phương tiện không cô?”. Cô gật đầu chắc nịch: “Phải.”

Tôi hét lên ầm ĩ, hóa ra cảm giác định hình được một thứ mình vẫn luôn mơ hồ lại sung sướng đến thế. Dù sau này có không xin được việc, thì lúc này tôi cũng cảm thấy vỗ cùng mãn nguyện.

Lúc hồ hở đi thực tập cũng là lúc tôi biết được danh sách tuyển sinh năm sau của Học viện không còn chuyên ngành Báo chí đa phương tiện nữa.

Thế là cũng sống được 4 năm.


Chỉ còn vài tháng nữa là ra trường, tôi sẽ thành “cựu” sinh viên Học viện. Những ngày thực tập dài và rất áp lực, tôi lại lẻn về trường. Ngồi ngắm đàn cá bơi tung tăng trong hòn non bộ, tôi tìm một con mình nuôi “ké” từ lúc còn học năm hai. Tên nó là Mèo. Tôi gọi: “Meo meo”. Có một con cá bạch phếch dẫn cả đàn bơi về phía tôi. 

Cũng không biết là tôi may mắn, hay chỗ tôi ngồi có thức ăn cho cá, nhưng chỉ như vậy cũng đủ khiến cho mắt ai nhòa đi; ngày dài cũng bỗng dưng ngắn lại.

Thế nên tôi vẫn gọi, về Học viện là về nhà.

Thi Uyên
Hà Nội, 28/2/2017
Lớp Báo đa phương tiện K33
Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này