CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Ta đã bên nhau bao lâu?

23h08 | 28/02/2017
(Sóng Trẻ) - Tôi chợt nhận ra mình đã ở đây được khá lâu rồi. Tôi không hẳn là một người hay chiêm nghiệm; nhưng ngẫm lại một cả một quá trình không thể nói là ngắn, trong lòng tôi chợt có chút bồi hồi nhẹ. Dường như mới là hôm qua, cũng giống như đã rất lâu rồi.

Người ta nói mỗi năm trôi qua, thời gian lại lướt nhanh hơn một chút. Thêm một giây, một phút, một giờ, một ngày, một tháng, một năm; lại càng khiến những khoảnh khắc giản đơn hạnh phúc trở thành phần của một hành trình đầy cảm xúc.

Tôi sẽ nghĩ về những ngày đầu tiên ở mái trường này bằng những sắc màu ảm đạm. Tôi chưa từng một lần hi vọng đây sẽ là đích đến của mình, trong lòng đầy những bất mãn và chán ghét. AJC với tôi chỉ là một lựa chọn thứ hai, một trường đại học dự bị cùng với nỗi thất vọng về bản thân khi đã trượt khỏi khoa học yêu thích ở một trường đại học mình đã mơ ước từ lâu. Tôi đã từng nghĩ đến việc chỉ học 1 kì rồi nghỉ để chuẩn bị cho việc thi lại; tôi không muốn có bạn bè, không muốn hòa mình vào môi trường lạ lẫm mà mình không thuộc về; tôi hối hận vì đã không có sự lựa chọn của riêng mình mà nghe theo bố mẹ vào ngôi trường này.
5fa6f4cb1_17035926_672076486286691_2127015865_o.jpg

46 thành viên - 46 mảnh ghép đáng yêu của lớp Báo mạng điện tử K34

Thế nhưng tôi không ở yên trong cái vỏ của mình được quá lâu. Sau khi vào học được 1 tháng, một sự kiện bất ngờ: tôi được cô chủ nhiệm, cô Hồng Anh trẻ trung tâm lí của chúng tôi cử làm lớp trưởng. Vốn là một con bé khép kín, hướng nội, tôi cảm thấy bất ngờ vì được trao một trọng trách như thế. Tôi của khoảnh khắc ấy chợt cảm thấy mình buộc phải bớt trẻ con đi thôi, tôi sẽ nhận trách nhiệm và sẵn sàng bước đi trên con đường của mình. Từ lúc nào, trong lòng tôi len lỏi một chút tình cảm, một mối liên kết mong manh với những gì thuộc về ngôi trường này. Từ một người ngại giao tiếp; tôi dần dần mở lòng với những người quanh mình, sẵn sàng "xông pha" để hoàn thành nhiệm vụ, đứng lên cáng đáng nhiều công việc của lớp. 

Cuối năm nhất, tôi đã thi đỗ và may mắn được trở thành một thành viên của câu lạc bộ Sóng trẻ. Đây thực sự là nơi khởi đầu cho những ước mơ, những đam mê của tôi sau này. Tôi học khối A suốt những năm cấp 3, vốn chỉ quen với những con số, những phép toán, những công thức hóa học khô khan nên chẳng biết viết lách gì. Khi bài viết đầu tiên của tôi gửi đi, tôi hồi hộp chờ đợi phản hồi của các anh chị Biên tập viên. Bài báo đó, tôi cũng không nhớ đã phải sửa đi sửa lại bao nhiêu lần, thế nhưng mỗi khi nản chí định bỏ, các anh chị lại động viên để tôi tiếp tục.
Giây phút tôi nhìn thấy bài viết của mình trên trong chủ của Trang tin điện tử Sóng Trẻ, tôi nhảy cẫng lên sung sướng, tôi chỉ muốn hét thật to để khoe với cả thế giới "đứa con tinh thần" của mình. Cho đến tận bây giờ, dù tôi đã có nhiều bài viết hơn, nhưng tôi vẫn không quên được khoảnh khắc đầu tiên tuyệt vời ấy.

Lên năm hai, là lớp trưởng nên tôi được đảm nhận trách nhiệm tổ chức sự kiện chào đón các em khóa dưới. Tôi chẳng thể nào quên được những cảm xúc của lần đầu tiên được tổ chức một sự kiện lớn như thế trong đời - dù là căng não về chủ đề của sự kiện, dù là tất bật chạy ngược xuôi để chuẩn bị mọi thứ từ đầu đến cuối, dù cả là những lúc bạn bè bất đồng quan điểm... "Báo mạng lên hạng" của chúng tôi diễn ra thành công hơn mong đợi. Và rồi giây phút kết thúc ấy, mấy đứa trong Ban cán sự ôm nhau òa khóc. Chúng tôi khóc vì hạnh phúc, khóc vì những công sức của mình bỏ ra được mọi người đón nhận, khóc vì lớp chúng tôi đã đoàn kết, tin tưởng lẫn nhau, cùng nhau vượt qua quãng thời gian khó khăn này. Riêng tôi, tôi còn khóc vì đã tự chứng minh được khả năng của bản thân, tôi nhận ra rằng mình cũng thật là oách.

5fa6f4cb1_17091002_672076382953368_1578493486_o.jpg
"Báo mạng lên hạng" đã giúp tập thể lớp chúng tôi đến gần nhau hơn

Năm hai trôi qua để lại trong lòng tôi những ấn tượng sâu sắc. Tôi chợt nhận ra, mình đã bắt đầu có cả "hậu bối", mình đã trải qua cả một năm dài ở ngôi trường này mà trong lòng chẳng còn những băn khoăn, những bất an chán ghét nữa.

Lên năm ba, tôi thêm nhiều mối quan hệ tốt, có nhiều những người bạn gắn bó thật sự để mình có thể dựa vào, có thể thoải mái chia sẻ với nhau chuyện buồn vui. Chúng tôi đã cùng nhau học tập, rèn luyện dưới, cùng nhau cố gắng, cùng nhau bước gần hơn chạm tới đam mê, hoài bão của mình. Rồi mai này, mỗi đứa rồi sẽ bay về mỗi phương trời, nhưng với tôi họ luôn là một phần trong trái tim mình, bởi chúng tôi đã cùng làm nên tuổi trẻ của nhau.

Tôi luôn có các thầy cô bên cạnh, các thầy cô không chỉ truyền đạt kiến thức nghề nghiệp, kiến thức đời sống mà còn là người truyền lửa, người truyền cảm hứng cho tôi. Cô Trường Giang - Trưởng khoa Phát thanh - Truyền hình, là người nghiêm khắc, cô chỉ cần ho nhẹ một cái cũng làm nhiều bạn "thót tim", nhưng cô lại rất giỏi giang, vui tính và thương sinh viên. Cô Thanh Xuân - Giảng viên đã dìu dắt chúng tôi không biết bao nhiêu môn chuyên ngành. Cô Xuân Hòa - Thư ký tòa soạn, luôn trẻ trung, thân thiện. Cô Hồng Anh - Giảng viên chủ nhiệm, cô đã cùng chúng tôi trải qua bao kỷ niệm trong suốt hai năm gắn bó… và còn rất nhiều thầy cô khác trong trường. Tôi cảm thấy mình thật may mắn vì đã gặp được các thầy cô và được các thầy cô dạy dỗ. 

Tôi đã không nhận ra mình thay đổi như thế nào cho đến khi gặp lại những người bạn cũ. Họ nói tôi bây giờ thật khác so với tôi của ngày xưa trong ký ức của họ. Thay vì nhút nhát, rụt rè, ít nói, tôi bây giờ đã tự tin hơn nhiều, trưởng thành hơn nhiều và lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ. Và rồi tôi ngẫm lại, ai rồi cũng phải lớn lên, tôi đã được trưởng thành trong một môi trưởng tuyệt vời như vậy.

Đôi khi tôi thấy mình là một người chẳng có gì, nhưng nghĩ lại mới thấy mình là một người vô cùng hạnh phúc, bới tôi luôn có gia đình, bạn bè và thầy cô bên cạnh ủng hộ trên mỗi bước đường tôi đi. Trước kia, tôi chỉ mong muốn làm một người "an phận thủ thường", sống bình đạm qua ngày - nhưng AJC dạy tôi những điều khác: tôi muốn cố gắng, muốn vươn lên, muốn bản thân phải làm tốt hơn nữa, muốn thử thách bản thân thật nhiều.

Tôi còn một hành trình dài thật dài phía trước để đi, nhưng bởi tôi đã có AJC là điểm bắt đầu, đường đi dù có bao xa tôi cũng chẳng còn thấy ngại. Cảm ơn AJC!
Nga Đoàn

Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này