CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Nơi yêu thương đong đầy

22h06 | 02/03/2017
(Sóng trẻ) - Những dòng cảm xúc chân thành của nữ sinh Phí Thị Thanh Huyền


Nơi yêu thương đong đầy


Những ngày đầu mới vào trường, tôi còn bỡ ngỡ rất nhiều. Mục đích tôi thi vào trường là vì đam mê với công việc làm phóng viên thể thao, có thể được đi nhiều nơi, gặp được những cầu thủ bóng đá tôi yêu thích. Tôi chỉ đơn giản nghĩ như vậy và thi vào ngôi trường này. Nhưng sau khi gần kết thúc 3 năm học, tôi nhận ra tình cảm của mình đối với trường cứ lớn dần theo thời gian và không chỉ đơn thuần là nơi để đi học, để có được cái bằng đúng chuyên môn mà còn là nơi chứa đựng những kỉ niệm đẹp nhất, những trải nghiệm chưa bao giờ có trong đời, những tình cảm chân thành nhất. Tôi trải qua “tuổi trẻ” theo đúng nghĩa.


Học viện chính là định mệnh giúp tôi gặp gỡ và kết bạn với rất nhiều người bạn mới. Những con người không hề quen biết, đến từ những vùng đất khác nhau của đất nước cứ thế 1 cách tự nhiên nói chuyện, “bắt sóng cảm xúc” với nhau rồi trở thành những người thân thiết, họ không chỉ đơn giản là lướt qua trong cuộc đời chúng ta mà họ là những người ngay bên cạnh ta, gần ta hằng ngày rồi dần dần trở thành 1 phần không thể thiếu. 


Ngôi trường này còn là nguồn cảm hứng cho tôi bởi các thầy cô nhiệt tình, tâm huyết. Thầy Đinh Ngọc Sơn, cô Nguyễn Nga Huyền là 2 thầy cô giáo đầu tiên truyền cho tôi những lý thuyết, kiến thức thú vị về truyền hình. Cô Nguyễn Thị Trường Giang có lẽ là cô giáo mà mỗi học sinh trong lớp chúng tôi đều rất sợ. Cô là người làm việc rất nghiêm túc, kỉ luật trong việc học tập, cô không chỉ truyền dạy những kiến thức lý thuyết mà còn rèn luyện cho chúng tôi tính kỉ luật, đúng giờ của 1 nhà báo tương lai. xin được gửi lòng viết ơn sâu sắc và chân thành nhất đến thầy cô. Thầy cô chính là người đã giúp chúng tôi bước những bước đi vững chãi trên đường đời đầy chông gai, là người chắp thêm đôi cánh để chúng tôi được bay cao, bay xa đến những chân trời mới.


Môi trường học tập trong trường đã tạo cơ hội cho tôi được trải nghiệm những điều thú vị. Tôi vẫn còn nhớ lần làm bài tập ở chợ hoa Quảng Bá, chợ đêm Long Biên để tôi có thể trải nghiệm 1 Hà Nội không bao giờ ngủ vì vẫn còn đó nơi góc phố người bán ngô luộc, bắp rang ngang bơ, và những quán phở đêm… vẫn làm việc trong đêm lạnh vì đó là nghiệp mưu sinh. Có người chỉ một mình với chiếc xe đạp và đồ nghề thô sơ đi dọc các con phố, len lỏi các ngõ ngách, họ vẫn mong còn cô cậu sinh viên nào thức đêm và mua vài nghìn xôi. Ở chợ hoa Quảng Bá là nhiều người nông dân trồng hoa vất vả. Họ phải chuẩn bị hoa cho buổi chợ từ chập tối và bán cả đêm cho tới khi hết hoa mới về. Ở chợ đầu mối Long Biên là ồn ào tiếng chân chạy ra bốc dỡ mỗi khi có chuyển hàng đến của những người lao động, và phần lớn là những người phụ nữ ở mọi độ tuổi, già có trẻ có từ tỉnh lẻ lên Hà Nội để kiếm sống. Họ, những người lao động ngồi cả đêm, vật vờ ở góc chợ hay bất kỳ một tấm phản nào để chờ hàng về. Không chỉ có thế, tôi còn đi đến Lũng Vị - 1 huyện ở ngoại thành Hà Nội để thực hiện bài tập phóng sự. Lần đầu tiên bị người dân đuổi, chửi bởi họ đã quá mệt mỏi với phóng viên, báo chí, nhưng ở đó tôi cũng gặp những người dân chân chất, thân thiện sẵn sang nhận lời phỏng vấn. Lần đầu tiên, tôi thực hiện phóng sự về người chuyển giới. Tôi thực sự bị ám ảnh và cảm phục với nghi lực của họ. Họ là những người dám sống thật với chính bản thân, dám đương đầu, đối mặt với những ánh nhìn kì thị, khinh miệt của rất nhiều người. Họ cũng là người bình thường như bao người khác, họ vẫn lao động kiếm tiền hàng ngày, họ cũng có tình yêu, mơ ước. Và trên hết, họ muốn sống đúng với giới tính thật, được gia đình cũng như xã hội yêu thương, chấp nhận họ. Nhân vật trong phóng sự của tôi là một bạn chuyển giới nam sinh năm 1995, 1 tuổi đời quá trẻ nhưng đã phải trải qua rất nhiều sóng gió trong cuộc sống. Tôi cảm thấy đây thực sự là tấm gương để tôi noi theo về sự dũng cảm, ý chí kiên cường đối mặt với thử thách, khó khăn; dám sống, dám thực hiện ước mơ. Qua những chuyến đi đó, tôi được hiểu biết và nhìn nhận cuộc sống chân thực hơn. 


Có lẽ trong 3 năm đại học không phải là dài cho những chuyến đi, cho những địa điểm hấp dẫn nơi thành phố phồn hoa, nhất là đối với những ai thích du lịch và khám phá. Nhưng có một nơi không phải là những địa điểm du lịch nhưng tôi vẫn lựa chọn làm điểm đến vào những lúc rảnh rỗi, dịp cuối tuần và đặc biệt là mùa thi. Đó chính là thư viện. Thư viện trường là một nơi rất yêu thích và thường xuyên lui tới của tôi. Trong không gian yên tĩnh, chỉ với 1-2 cuốn sách yêu thích tôi đã có thể ngồi cả ngày ở đây. Thư viện được chia làm 3 tầng, đặc biệt tầng 2 là nơi đọc báo để giải trí, cập nhật tin tức và có những dãy bàn giúp các bạn học bài rất yên tĩnh, tầng 3 là không gian tri thức với sự phong phú về số lượng các đầu sách, đặc biệt là những sách liên quan đến chuyên ngành báo chí. Thêm vào đó, việc tìm kiếm sách trên thư viện cũng khó khăn và tốn thời gian. Vì thư viện có một không khí học tập tuyệt vời, trên giảng đường, có thể bạn đi học một cách uể oải, gượng ép để… điểm danh! Nhưng khi bước chân vào thư viện bạn sẽ thấy mọi người lên thư viện đều là tự nguyện, xuất phát từ niềm đam mê đọc sách và ham tìm tòi, nghiên cứu… Đến đó, thấy mọi người học hành nghiêm túc, chăm chỉ, say sưa… mình không thể không bắt nhịp để hòa chung vào không khí ấy, và tự nhiên được tiếp thêm một nguồn động lực để học tập. Mặc dù ngày nay, văn hóa đọc của sinh viên ngày nay kém hơn sinh viên của những thế hệ trước. Các bạn bị hút vào những nhu cầu nhận thức bên ngoài như các phương tiện nghe nhìn, internet, … để đáp ứng nhu cầu của mình bởi sự thuận tiện hơn, nhanh hơn so với việc tìm đến sách vốn rất gò bó và tốn thời gian. Thế nhưng, thư viện trường thực sự là 1 nơi mà các bạn nên trải nghiệm.  


Song song với việc học tập, tôi còn được trang bị những kiến thức kĩ năng mềm thông qua các hoạt động, phong trào đoàn hội, nhà trường luôn đổi mới, tổ chức các cuộc thi như Press Beauty, các hoạt động của các khoa trong trường như Sóng trẻ Festival, Phút cuối... tôi có thể tự hào mình là sinh viên khoa Quốc tế, tự tin về tương lai của mình.


Sau tất cả, ngôi trường này chắp cánh những ước mơ, những hoài bão tuổi trẻ của tôi. Nơi này không phải là quê hương của tôi nhưng nơi này đã chuẩn bị những hành trang để tôi bước vào đời. Trong quãng thời gian học tập và rèn luyện tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều. 


Tôi cảm thấy thật tự hào và hạnh phúc khi được là 1 phần của Học viện Báo chí và Tuyên truyền, được học tập tại ngôi trường trong 4 năm đẹp nhất của cuộc đời sinh viên.

Phí Thị Thanh Huyền

Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này