CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Nơi chắp cánh ước mơ

11h38 | 09/03/2017
(Sóng Trẻ) - Ở đời, không ai được chọn hoàn cảnh sinh ra, nhưng có thể chọn cách sống riêng cho mình! Mỗi ngày, tôi đều cảm ơn số phận và cuộc đời về những điều mà tôi nhận được. Tôi, một trong vô vàn người có thể được coi là may mắn, đến với nghề báo một cách tình cờ! Trước khi bước chân vào Phân viện Báo chí và Tuyên truyền (nay là Học viện Báo chí và Tuyên truyền), tôi vốn là học sinh chuyên toán, chưa hề có kinh nghiệm và năng lực viết lách. Nhưng bằng tầm nhìn, sự nhân hậu và nguồn tri thức vô tận mà những người thầy, người cô ở Học viện Báo chí và Tuyên truyền đã truyền lửa, nuôi dưỡng và giúp tôi biến ước mơ thành hiện thực. 

6ab4aaee7_1_1.jpg 
Tập thể cán bộ, giảng viên Khoa Phát thanh - Truyền hình

Khi chuẩn bị bước sang kỳ 2 của năm lớp 12, sự nghiệp học hành của tôi thực sự đi theo ngã rẽ mới. Ba tôi (là thầy giáo dạy văn cấp 3) đã “yêu cầu” con gái chuyển từ học khối A sang khối C. Ba bảo, tên con giống con trai, con học toán từ nhỏ nên tính cách cũng có phần “nam tính”. Ba thấy, con nên chuyển sang khối xã hội, học văn cho mềm mại, duyên dáng. Thực tế là, mặc dù ngay từ nhỏ ba đã bắt đọc thơ và các tác phẩm văn học nổi tiếng (những tác phẩm tôi nhớ nhất bây giờ chủ yếu là đọc từ thời phổ thông) nhưng khi nghe yêu cầu của ba vẫn thấy lo lo. Vậy mà tôi vẫn ngoan ngoãn chấp hành “lệnh” của ba - phía sau ba là sự đồng thuận của mẹ (cô giáo dạy môn sinh). 

Đến cuối năm lớp 12, các bạn tôi xôn xao trao đổi, lựa chọn trường đại học mình thi, tương lai mình theo đuổi để hoàn thành bộ hồ sơ tuyển sinh. Ba tôi đã chọn giúp tôi 3 trường: Khoa Văn - Đại học Tổng hợp Hà Nội, khoa Văn - Đại học Sư phạm Hà Nội, khoa Văn - Cao đẳng Sư phạm Nam Hà. Khi đó, vì không có nhiều thông tin (do ở quê, điều kiện công nghệ thông tin không được như bây giờ) nên tôi cũng không hiểu nhiều lắm về Học viện Báo chí và Tuyên truyền nhưng nhất quyết đòi ba cho nộp đơn vào Khoa Báo chí. Sự đơn giản và ngây ngô của tuổi mơ mộng, của thời cắp sách khi ấy đã khiến tôi chỉ nghĩ rằng làm báo sẽ được đi đây, đi đó, được gặp người này, người nọ… Thi xong, thấp thỏm đợi chờ! Tôi đỗ cả bốn trường và đều được học bổng toàn phần. Ba, mẹ tôi chọn khoa Văn - Đại học Sư phạm Hà Nội vì muốn con gái theo đuổi nghề dạy học! Tôi lại muốn trở thành nhà báo, xin mãi, rồi ba, mẹ cũng chiều và Học viện Báo chí và Tuyên truyền là nơi tôi đã chọn học, để rồi sau đó yêu nghề báo, mê say nghiệp báo chí. Mùa thu năm 1995, tôi đã chính thức trở thành sinh viên của Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Đây thực sự là may mắn của cuộc đời khi tôi đã có lựa chọn đúng đắn. Trải qua bốn năm học tập, bên cạnh những người thầy, người cô tâm huyết, nhân văn, giỏi về chuyên môn, luôn cập nhật kiến thức và phương pháp giảng dạy tiên tiến, kết hợp những giờ lý thuyết và thực hành, lớp lớp sinh viên chúng tôi đã trưởng thành, lĩnh hội nhiều kiến thức và sẵn sàng cất cánh bay đi thực hiện ước mơ của đời mình. Bốn năm học tại đây tôi đã nỗ lực trau dồi kiến thức, rèn luyện nhân cách... 

Tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng mình lại có cơ hội trở thành giảng viên của Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Để được chọn ở lại trường làm giảng viên, tôi phải trải qua kỳ sát hạch, kiểu như thao giảng. Hội đồng tuyển chọn là các giảng viên báo chí của nhà trường do GS, TS. Tạ Ngọc Tấn (khi đó thầy là Phó Giám đốc Học viện Báo chí và Tuyên truyền) làm Chủ tịch Hội đồng. Mặc dù buổi giảng chỉ diễn ra trong vòng 45 phút nhưng lần đầu tiên được đứng trước các thầy, các cô với tư cách là người giảng, được nghe các thầy, cô nhận xét, truyền lửa đã cho cho tôi ý thức về sự vinh quang và trách nhiệm của nghề giáo. Cũng chính sự bao dung, động viên, khích lệ nhưng vô cùng nghiêm khắc trong công việc của các thầy, các cô đã giúp tôi trưởng thành...  

Được giữ lại trường ở cái tuổi 21, tri thức và hiểu biết về cuộc đời còn ít ỏi, kinh nghiệm sống, đặc biệt kinh nghiệm giảng dạy còn vô cùng mong manh. Nhưng nhờ sự dạy bảo tận tình của các thầy cô, sự chia sẻ chân tình của các đồng nghiệp và sự tự tin, quyết tâm của bản thân, tôi đã tìm cho mình được hướng đi trong tương lai. Tôi hiểu, để giảng dạy tốt phải dấn thân vào con đường học vấn, con đường đó không dung nạp những kẻ lười biếng, thiếu ý chí, lãng phí thời gian. Những người thầy kính mến ở Học viện đã giúp tôi hiểu rằng nghề dạy học không chỉ chuyển tải kiến thức mà phải thổi vào người học niềm tin, niềm say mê với công việc. Và bất luận trong trường hợp nào, người giảng viên cũng không nên bỏ lỡ cơ hội để truyền lửa, chắp cho sinh viên đôi cánh để họ tin tưởng vào chính mình. Sản phẩm của nghề dạy học là CON NGƯỜI, là thế hệ tương lai của giống nòi, dân tộc, vì vậy người thầy không được phép tạo ra những “phế phẩm” dù ở cấp học nào. 

Tôi đã làm việc ở Học viện được hơn 16 năm, nếu tính cả thời gian học đại học thì tôi đã gắn bó với nơi đây hơn 20 năm. Dù thời gian đó chưa phải là nhiều nhưng trong tâm thức, tôi luôn nghĩ rằng mình là một phần của Học viện. Ở Học viện, tôi đã được gặp gỡ, kết thân với biết bao bạn bè; được học những người thầy, người cô mà tôi luôn trân trọng; được giảng dạy và nghiên cứu với những đồng nghiệp thân thiện, đoàn kết; được làm việc dưới quyền của các thế hệ lãnh đạo có tầm nhìn, luôn thể hiện sự quyết tâm, quyết liệt hành động vì sự phát triển, đi lên của Học viện. Học viện đã cho tôi cơ hội được học tập, rèn luyện để tự tin bước tới tương lai; tạo điều kiện cho tôi được thể hiện bản thân; cho tôi những trải nghiệm quý giá; cho tôi những bài học đắt giá nhưng chan chứa yêu thương. Với tôi, khoa Báo chí trước đây, khoa Phát thanh - Truyền hình hiện nay là nơi ươm mầm cho những ước mơ, hoài bão, tiếp cho tôi ngọn lửa niềm tin và khát vọng - ngọn lửa đó sẽ cháy mãi trong tôi trên những bước đường đời trong sự dấn thân và trải nghiệm.

Tôi không phải là người thành đạt nhất nhưng tôi vô cùng may mắn khi đã có khoảng thời gian tuyệt vời ở Học viện Báo chí và Tuyên truyền. Đối với tôi, Học viện không chỉ là nơi làm việc mà là nhà, là bến đỗ bình yên, là nơi dang rộng cánh tay chia sẻ lúc vui và an ủi lúc buồn. Học viện cho tôi những điều quý giá nhưng rất đỗi thân thương và gần gũi, chắp cánh cho tôi bay vào những vùng trời hiểu biết diệu kỳ. Tôi vô cùng trân trọng và biết ơn những kiến thức, giá trị đạo đức và trên hết là giá trị nhân văn mà Học viện Báo chí và Tuyên truyền đã dạy dỗ. Tôi cũng vô cùng tự hào khi nguồn nhân lực mà Học viện cung cấp cho xã hội (trong đó có một phần nhỏ bé công sức của tôi) là sản phẩm có chất lượng tốt - tốt về nhân cách đạo đức, tốt về tư duy kiến thức, tốt về kỹ năng tác nghiệp chuyên môn của lớp lớp sinh viên ra trường đang hành nghề báo. Tôi yêu Học viện - một tình yêu ít khi được nói ra nhưng luôn hiện hữu! 

Kỷ niệm 55 năm ngày thành lập Học viện là dịp để tập thể cán bộ, giảng viên, học viên, sinh viên tự nhận diện về mình sâu sắc hơn. Đối với nhiều thế hệ học viên, sinh viên đây là dịp trở về cội nguồn, gặp gỡ nhau tuôn trào bầu tâm sự, là dịp để thể hiện sự tri ân, biết ơn với những người thầy, người cô ngày ngày đứng trên bục giảng, thắp lên ngọn lửa của tri thức và tình yêu thương con người. Và đối với cán bộ, giảng viên là dịp để tự khẳng định và tự hào về cái nghề cao quý, quang vinh nhưng cũng vô cùng vất vả của mình! Cho phép tôi được gửi những lời biết ơn sâu sắc đến những người thầy, người cô, đến những đồng nghiệp đã gắn bó và yêu quý tôi trong suốt những năm qua, chính họ là động lực để tôi tiếp tục cố gắng.     
PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang
Phó Trưởng Khoa phụ trách Khoa Phát thanh – Truyền hình 


Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường
Giải cứu nông sản có phải là biện pháp lâu dài?

(Sóng trẻ)-Hàng trăm nghìn tấn nông sản được “giải cứu” mỗi mùa mất giá. Các chiến dịch “giải cứu” diễn ra ở khắp các vùng trên cả nước, từ các điểm bán lẻ do sinh viên tình nguyện thực hiện đến các siêu thị lớn như Big C...

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreclub@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này