CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Nhật kí giảng đường

23h14 | 28/02/2017
(Sóng Trẻ) - Kỉ niệm sẽ dày lên theo thời gian, vương vấn đọng lại nơi dãy hành lang, nơi phấn trắng, bảng đen và trong tim mỗi chúng ta!

Ngày...tháng...năm...
Bầu trời trong xanh, từng tia nắng tinh nghịch đùa vui bên khung cửa sổ, gió nhẹ nhàng lướt qua hàng cây, ngọn cỏ độ cuối thu như chào đón một điều gì đó thật thiêng liêng. Miền đất hứa mà tôi từng mơ ước, ngôi trường tôi mang vào giấc ngủ mỗi đêm đang hiển hiện trước mặt tôi, mọi thứ đều là thật. Trong lòng tôi dấy lên cảm xúc khó tả, vừa vui, vừa buồn lại xen lẫn những lo lắng, sợ hãi. Chẳng biết rồi con đường này sẽ dẫn tôi đến đâu nhưng cứ bước thôi, cứ tin rằng đôi chân sẽ mạnh mẽ để vượt qua mọi khó khăn phía trước. Nhìn ai cũng háo hức, đôi ba người lướt qua nhìn tôi với ánh mắt lạ lùng, xen lẫn sự xét nét. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước chân vào Học viện Báo chí và Tuyên truyền, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu...

Ngày... tháng... năm...
Buổi học đầu tiên, mọi thứ cứ ngỡ mình đang mơ vậy, chăm chú nghe giảng mà trong lòng vẫn vang lên những lời dặn dò của những người thân yêu chốn quê nhà. “Chăm học nghe con, đừng gục ngã trước những khó khăn, đừng vội buông xuôi khi chưa bắt đầu”, phải rồi, còn biết bao người kỳ vọng vào tôi cơ mà. Tự dặn lòng rằng mình sẽ thật cố gắng bởi chẳng có con đường nào trải đầy hoa hồng cả. Sau những bão giông rồi bình yên sẽ tìm đến thôi mà!

Mọi thứ khởi đầu chẳng bao giờ dễ dàng, bởi cuộc đời luôn thử thách lòng kiên gan của con người bằng những khó khăn, thử thách nhiều khi tưởng chừng nghẹt thở. Giờ giấc, cách học, cách tiếp thu kiến thức... tất cả đều thay đổi chóng mặt. Có lẽ vì thế tôi cảm thấy hơi choáng ngợp và đôi phần bỡ ngỡ, sợ hãi xen lẫn lắng lo. Học viện Báo chí và Tuyên truyền, nơi khởi đầu ước mơ, nơi chứng kiến những bước đi chập chững vào đời của tôi, có thể những bước chân khập khiễng, không vững vàng nhưng dẫu sao đều trở thành những kí ức đẹp đẽ tôi mang theo suốt hành trình ngày sau.

Ngày... tháng... năm...
Từng đám mây xanh rủ nhau đi trốn, trơ trọi còn lại một bầu trời u ám, như chính tâm trạng tôi lúc này. Chẳng lẽ đến lúc tôi phải buông bỏ những cố gắng, ước mơ vừa mới ươm mầm ấy? Cuộc sống chốn thị thành phồn hoa khiến tôi trở nên bận rộn chạy việc làm ngoài giờ học, những đêm thức trắng cố ôn bài vì sợ mình sẽ không đuổi kịp bạn bè. Gồng mình lên mà mạnh mẽ để rồi khi mệt nhoài chỉ biết trốn vào một góc khóc cho đã đời. Khi trong tay chỉ có nhiệt huyết tuổi 18 và khao khát chinh phục ước mơ thì chưa đủ để tôi có thể vững tin vào con đường này. Vậy là hết...

Thứ sáu, một mình ở lại giảng đường, cứ nghĩ đây sẽ là lần cuối cùng tôi được ngắm nhìn nơi đây, được cạnh bên những người bạn dù chưa kịp trở nên thân thiết nhưng lại đối xử với tôi như đã quen biết từ lâu. Cảm giác đau đớn, tiếc nuối xâm lấn trái tim khiến từng dòng nước mắt vô thức cứ thế tuôn trào. Khi bắt đầu tôi đã biết trước con đường ấy sẽ khó khăn vô cùng nhưng không thể ngờ rằng mình lại mỏi mệt và yếu đuối đến vậy. Tạm biệt giảng đường...

Ngày... tháng... năm...
Quyết định buông bỏ những cố gắng, cả ước mơ cầm bút viết nên những trang đời rộng lớn ngoài kia nữa, tôi biết rồi những ngày sau khi nghĩ lại tôi sẽ òa khóc như bỏ quên điều quý giá ở một góc của Hà Nội. Nhưng một đứa con gái 18 đầu đời như tôi có thể làm gì hơn bởi 4 năm đại học không phải là chặng thời gian ngắn. Khép lại trang sách còn thơm mùi giấy mới, nét chữ vội ai ký tặng nơi cuốn sổ mở hờ, tất cả khép cùng ước mơ dang dở...
Biết tin tôi nghỉ học bạn bè cùng lớp người gọi điện, người nhắn tin khuyên nhủ tôi hãy suy nghĩ lại bởi tôi đã chạm được đến cánh cửa dẫn đến ước mơ. Tôi cảm nhận rõ nét những tình cảm nồng hậu, ấm ấp và chân thành từ họ.

Với tôi đây là thời gian khủng hoảng trầm trọng, nhiều đêm thiếp đi khi mắt vẫn còn đẫm nước. Nỗi sợ hãi kéo theo hàng ngàn câu hỏi chưa có hồi đáp, cứ dùng dắng, nhập nhoạng giữa mớ hỗn độn mà không sao tìm thấy lối thoát. Hai hôm rồi tôi không đến trường...

a94d2ce3e_nhat_ky.jpg
Viết nhật kí về mái trường thân yêu

Ngày... tháng... năm...
Những khát khao cháy bỏng được đi đến vùng đất mới, được cầm bút viết nên trang đời vẫn trỗi dậy mạnh mẽ trong trái tim tôi. Từ bỏ thật sao? Không thể cố gắng thêm nữa à? Sao không mạnh mẽ như cái cách mà tôi đã vượt qua tất cả khi quyết định nộp hồ sơ vào Học viện Báo chí và Tuyên truyền? Hàng ngàn câu hỏi bủa vây mà không thể nào tìm ra lời giải thỏa đáng. Cứ thế tự tâm tôi tồn tại hai con người, một bên là ước mơ trở thành nhà báo, một bên là con người sợ hãi vì hoàn cảnh, điều kiện. 

Tôi nghĩ đến những phút giây chăm chú nghe giảng - bài giảng mê hoặc lòng người,  nụ cười giòn tan như nắng tỏa mùa thu mỗi lần trò chuyện với những người bạn cùng lớp và cả những khoảnh khắc thả hồn lơ đễnh dưới cơn mưa lá nơi sân trường, đẹp đẽ, trong trẻo vô ngần. Tất cả như nhắc nhở, níu chân tôi lại nơi đây...
Tôi tự trách bản thân sao vội vàng từ bỏ khi chưa cố gắng hết mình, sao không mạnh mẽ và có trách nhiệm với ước mơ của mình, với những gì đã chọn lựa. Đường phía trước còn dài và bầu trời trong xanh trở lại, như tuổi 18 đầy mộng mơ của tôi...

Ngày... tháng... năm...
Người ta thường nói thời gian qua nhanh như một cái chớp mắt, mới đó thôi mà tôi đã trở thành sinh viên năm ba của Học viện Báo chí và Tuyên truyền thân yêu. Tôi vẫn luôn khắc ghi những biến cố trong cuộc đời để nhắc nhở mình phải cố gắng hơn nữa để những năm tháng về sau sẽ nở nụ cười nhẹ nhàng mỗi lần nghĩ về thanh xuân nơi đây. Với tôi, thanh xuân đẹp đẽ vô ngần với những kí ức đa sắc màu về trường Báo. 

Mỗi con người đều sẽ phải trải qua những bão tố của cuộc đời trước khi tìm thấy phút giây an yên. Những điều bình dị thân thương đôi khi lại là sức mạnh giúp ta có thêm dũng khí để bước thật vững trên con đường đã chọn. Mặc ngoài kia gió mưa, mặc những buồn phiền, lắng lo chưa bao giờ thôi nghĩ suy nhưng ta tin rồi một mai bình minh vẫn thật rạng ngời tươi đẹp. Hôm nay có thể là ngày nỗi đau chưa vơi, niềm vui chưa vẹn tròn nhưng sau cuối nụ cười vẫn ở lại để lưu vào tâm khảm kỉ niệm thanh xuân của ta. 

Nhật kí sẽ dày lên theo thời gian, vương vấn đọng lại nơi dãy hành lang, nơi phấn trắng, bảng đen và trong tim mỗi chúng ta!

Tôi tự hào mà viết vào trang thanh xuân của mình những cảm xúc chân thành, đẹp đẽ về ngôi trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền mến yêu...

Phạm Thị Thi
Báo chí Đa phương tiện K34A2

Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này