CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Nhân duyên tuyệt vời

08h25 | 02/03/2017
(Sóng trẻ) - Học viện Báo chí và Tuyên truyền là nơi khiến tôi vỡ dần những định kiến về bản thân, về thế giới xung quanh, một nơi khiến tôi nhận ra những mặt khác ở bản thân mình, những thứ trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ tới. 

Mãi cho tới ngày đi thi đại học, bản thân tôi vẫn luôn tâm niệm rằng, người hạnh phúc là người làm được điều mình muốn, khi làm được điều mình muốn thì cũng là thành công. Tuy nhiên, có những việc giống như nhân duyên, không hề dự tính nổi. Đó có thể không phải cái ta mong muốn ban đầu nhưng sau cùng, khi nhìn lại, đó hóa ra lại chính là cái mình cần, là thứ xảy ra vì một lý do nào đó, có ý nghĩa nhất định theo một cách nào đó. Có lẽ với tôi, việc gắn bó với Học viện Báo chí Tuyên truyền chính là một trải nghiệm như thế. Một nơi mà khiến tôi vỡ dần những định kiến về bản thân, về thế giới xung quanh, một nơi khiến tôi nhận ra những mặt khác ở bản thân mình, những thứ trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ tới. 

Một tháng trước kỳ thi đại học chung của cả nước, tôi đã tham gia kỳ thi của Đại học Quốc gia Hà Nội. Bản thân tôi, kể từ những năm cấp 2 đã luôn theo đuổi những kỳ thi học sinh giỏi Tiếng Anh, dù có nhiều thất bại nhưng tôi chưa bao giờ hết yêu thích nó. Lên cấp 3, tôi vẫn không hề lung lay cái đích ban đầu. Và đại học cũng vậy, tôi cũng chỉ hướng về Đại học Ngoại ngữ, với một mục tiêu duy nhất là kỳ thi chung của Đại học Quốc gia. 

Nhưng tôi đã trượt. Tôi trượt vì bài thi chung, vì điểm quá thấp, vì những lỗ hổng ở các môn khoa học tự nhiên mà tôi bỏ bẵng từ lâu. Tôi đã hụt hẫng mất vài ngày. Tôi đã quá chủ quan với các môn tự nhiên. Tôi chán nản nhưng tình thế lúc ấy không cho phép tôi nghỉ ngơi, tôi hiểu rằng phải quay lại chuẩn bị cho kỳ thi đại học cả nước, đó là con đường duy nhất cho một đứa “chỉ biết học” như tôi. Và trong số các trường, tôi đã chọn Học viện Báo chí – Tuyên truyền là nguyện vọng một. Tôi theo sát những thay đổi của Học viện trong cơ chế tuyển sinh mới. Tôi tìm hiểu về các khoa, hỏi vài anh chị khóa trước. À không thực ra tôi chỉ lặng lẽ vào face của một vài chị khóa trước từng học cùng trường cấp 3 thôi, tôi xem hoạt động của người ta khi học ở trường Báo thế nào, rồi dần dà chọn. Tôi cũng vào websites của nhà trường để xem thêm thông tin. Và tôi thấy có những khoa hoàn toàn phù hợp với giấc mơ “ngoại ngữ” của mình. Nhưng người thân hay bạn bè không quan tâm nhiều vậy, nghe tên học viện họ sẽ chỉ hình dung ra người cầm bút viết bài, người cầm mic phỏng vấn, đại loại là vậy. Rồi thì bạn bè đều không mấy tin tưởng, bố mẹ thì không mấy an tâm. Tôi cũng chưa có một định hình rõ ràng gì cả… nên tôi không biết nói với họ ra sao về lựa chọn của mình. Lúc ấy tôi chỉ biết là, tôi muốn vào Học viện này. 

Nói tới việc chọn khoa để đăng ký, tôi nghĩ đây chính là lúc, cái duyên bắt đầu. Vốn dĩ mục tiêu ban đầu tôi hướng tới là Ngôn ngữ Anh (hoặc Thông tin đối ngoại, Báo chí đa phương tiện hay Quan hệ công chúng – Quảng cáo khiến tôi chú ý nhưng hơi e ngại, vì sợ rằng mình không đủ khả năng). Nhưng lúc viết vào tờ phiếu để gửi hồ sơ đi, không hiều sao tôi đã ghi nhầm tờ đầu tiên là Báo chí đa phương tiện. Tôi đã có thể bỏ nó đi luôn, nhưng tôi đã không làm vậy, tôi ngồi ghi nốt các nguyện vọng còn lại rồi đặt tờ giấy qua một bên, tự nhủ cứ điền cho đẹp thôi, tờ “nháp” đó sẽ bỏ đi. Tôi ghi tờ khác, Ngôn ngữ Anh đầu tiên, các nguyện vọng sau vẫn vậy. Lúc cất hồ sơ, tôi đặt riêng tờ “nháp” ra ghế. Rồi cất tờ giấy ghi nguyện vọng “chuẩn” vào túi. Một lát sau lúc kiểm tra ảnh, giấy tờ photo, tôi lại vô tình đặt tờ nguyện vọng “chuẩn” ra ghế mà không hay. Và khi đóng lại mọi thứ vào túi, tôi không xem lại tờ nguyện vọng đó. Mãi tới khi gửi bưu điện xong xuôi, về nhà dọn dẹp giấy thừa, tôi mới phát hiện, tờ nguyện vọng “chuẩn” đang nằm ở nhà. Vốn dĩ tôi có thể chạy tới bưu điện… nhưng trong lòng tôi không có cảm giác ấy, đúng hơn là tôi có một suy nghĩ lý thú rằng “Cứ để tự nhiên thôi, biết đâu lại hay!”

Và tôi trải qua kỳ thì đại học với một tâm thế hết sức nhẹ nhàng. Rồi tên tôi xuất hiện trong danh sách học sinh trúng tuyển. Chuyên ngành Báo chí đa phương tiện. 

Thời gian ở đại học qua đi thật nhanh. Hiện tại đã là học kỳ 2 năm thứ 2 của tôi tại Học viện Báo chí Tuyên truyền. Qua rồi năm nhất được chào đón và choáng ngợp bởi chuỗi sự kiện mùa tiếp sinh, cứ như lạc vào một thế giới mới vậy. Rồi vù một cái tôi lại trở thành người đứng đón chào các “tân sinh viên”. Nhanh quá. Thoáng chốc trong một năm sinh viên mà tôi đã có bao nhiêu cái “lần đầu tiên”.

Ở Học viện này, lần đầu tiên tôi học ở một lớp đông như thế, hơn 60 con người! Trong buổi tới trường để nhập học tôi đã nghe thấy xung quanh mình hàng chục “ngữ điệu”. Lần đầu tiên tôi nói chuyện với một bạn đến từ Nghệ An. Lần đầu tiên tôi thích thú nghe một bạn Bắc Giang phát âm mấy từ có l, n chậm thật chậm vì sợ nói ngọng. Giờ đây thì chúng tôi hầu như nói chuyện trên trời dưới bể mỗi ngày, người bạn đó không cần nói chậm nữa, vì được tôi rèn luyện rồi!

Ở Học viện này, lần đầu tiên tôi đã hồn nhiên vay tiền của một người bạn dù chẳng hề quen biết. Chúng tôi gặp nhau duy nhất lần nhập học, nói chuyện đúng đôi ba câu, lần gặp thứ hai tôi đã hỏi vay tiền, lý do là vì hôm ấy tôi không mang tiền nộp khoản gì đó đầu năm, mà lớp cần thu đủ ngay tại chỗ (và hình như hôm nhập học có nhắc nhưng tôi không chú ý). Vậy mà người bạn đó cũng cho vay. Liều thật nhỉ! Nhưng cũng nhờ vậy mà giữa chúng tôi giờ đây có một sự thành thật vô hình.

Ở Học viện này, lần đầu tiên tôi nghe thấy những ngôn từ cao siêu như “Kinh tế chính trị”, “Pháp luật đại cương”, “Chủ nghĩa xã hội khoa học”, “Triết học”, “Chính trị học đại cương”, “Đường lối Cách mạng Đảng cộng sản”… Mỗi môn học đó đều khiến chúng tôi cẩn trọng mỗi khi nhìn thấy tờ đề cương dài dằng dặc. Nhưng những câu chuyện bên lề, những bài học từ cuộc sống được các thầy cô tài tình lồng ghép vào bài học đã mở mang cho chúng tôi bao “môn học” không tên. Đó là câu chuyện về vẽ “nàng tiên cá” và cái nhìn toàn cảnh, là câu chuyện về “quy luật phát triển” trong cuộc sống thường nhật, là bài học về “sự đầu tư mới là cách giữ tiền không chết”

Ở Học viện Báo chí – Tuyên truyền này. Ngay trong năm nhất, chúng tôi đã gặp không ít “cú sock” với những môn chuyên ngành. Đó là sự đặc biệt của các thầy cô, thầy Dững, thầy Nhiệm, cô Giang,… đó là những cái tên mà chúng tôi thi thoảng nghe tới lại giật mình. Vừa vui vẻ, vừa pha trò, nhưng khi đã là công viêc thì kỉ luật thép không sai một li. Những giờ giảng của thầy, cô như những buổi trò chuyện, truyền đạt kinh nghiệm nên vô cùng cuốn hút lũ chân ướt chân ráo chúng tôi. Đáng nhớ nhất là những buổi “thử thách”. Đó là bài tập nhóm. Làm trình chiếu là một nhẽ. Mới năm nhất, nhưng chúng tôi đã phải làm “phóng sự 1 phút”, rồi phóng sự “2 phút”. Và độ khó của “thử thách” cứ tăng dần, lúc đầu là tự chọn đề tài, sau là theo đề tài có sẵn nhưng phải chọn góc nhìn. Rồi “thử thách” còn nằm ở khâu đạo cụ, chúng tôi học đa phương tiện mà, nên phải tác nghiêp được bằng mọi thiết bị, trong mọi hoàn cảnh. Nên “phóng sự siêu ngắn” còn phải quay và làm hoàn toàn bằng điện thoại thông minh! Có lẽ, những ngày kỳ 2 năm thứ nhất là khoảng thời gian “vật lộn” vô cùng ý nghĩa đối với chúng tôi. Vừa lo lắng, vừa bỡ ngỡ, vừa mệt (vì loanh quanh chưa biết cách sắp xếp công việc) nhưng cũng thật vui vì “đồng cam cộng khổ” với nhau. Khoảnh khắc ra lò một sản phẩm thật tuyệt vời biết bao, dù nhỏ bé nhưng đó là công sức lần đầu tiên chính chúng tôi làm ra, sau những vất vả thì cuối cùng sản phẩm hoàn thành, đó chính là cảm giác thoải mái nhất. Và khi nộp bài, chiếu trên lớp, bảo vệ sản phẩm của nhóm mình, phản biện các nhóm khác, tất cả những việc đó đều đưa cả lớp gần nhau hơn, mở rộng cái nhìn của chính mình hơn.

Và tại đây lần đầu tiên tôi thuyết trình trên lớp, tôi đứng trước số người gấp đôi số học sinh ở cấp 3. Sau lần đầu tiên đó thì việc thuyết trình hóa ra chẳng hề đáng sợ như tôi tưởng tượng. Và lần đầu tiên tôi cũng nhận ra rằng: sự khích lệ thực sự có sức mạnh hơn tôi nghĩ. Các bạn cùng nhóm tôi ở dưới luôn mỉm cười, gật đầu, vỗ vai hoặc khe khẽ với nhau mấy câu “được mà” “ổn mà” “tốt lắm mày” sau khi một ai đó về chỗ sau phần thuyết trình. Sự tin tưởng của người này dành cho một người khác, đôi khi lại trở thành động lực vô hình giúp người đó làm được những việc bản thân họ luôn e ngại. Thêm nữa, việc chuyển nhóm, chéo nhóm luân phiên cũng là một cách khiến chúng tôi học cách hợp tác, có lúc tôi ở nhóm hợp nhau, lúc ở nhóm có những người không hợp lắm, lúc đó tôi đã nhận ra những khó khăn nhất định. Tôi hiểu rằng đó cũng chính là thực tế sau này, có rất nhiều kiểu người chúng tôi sẽ cùng làm việc, do đó, hợp tác trong công việc thực sự là điều quan trọng để đi tới thành công chung. 

Nhưng thứ tôi cảm ơn nhất, khi tôi tới Học viện này, đó chính là đến với Câu lạc bộ Văn hóa Nhật Bản. Tôi chưa bao giờ nghĩ, có ngày mình tìm thấy những người bạn xa lạ nhưng đồng tâm ở đây, có ngày mình cùng những người bạn đó kiến tạo nên một “ngôi nhà chung” để tập hợp những người “đồng tâm” khác, có ngày mình lại ở vị trí dẫn dắt người khác, và đã cùng nhau tạo nên bao nhiêu thứ “chưa từng có tiền lệ”. Một câu lạc bộ bắt đầu từ sở thích. Một câu lạc bộ văn hóa. Liệu đi đến đâu? Khi chúng tôi bắt đầu, vài người bạn của tôi cũng tham gia, cũng quan tâm nhưng họ đều nghĩ về thứ chúng tôi đang theo đuổi sẽ chỉ trong chốc lát. Nhưng chúng tôi – những đứa mộng mơ đã may mắn có được một người bạn dẫn đầu đầy quyết tâm, đầy năng lực và luôn cẩn trọng. Bước đi từ những bước nhỏ bé, bắt đầu với 5 người, rồi 10 người, rồi tới 20, 30,… số thành viên tăng dần lên. 

Trong CLB tôi nhận vị trí trưởng tiểu ban thiết kế, mặc dù tôi trước đây hay vẽ vời nhưng như một sở thích, còn những thứ liên quan tới đồ họa, truyền thông thì tôi còn rất nghiệp dư, hầu như tôi đều xử lý bằng những cách rất “thổ dân”. Nhưng khoảng thời gian tự mày mò học hỏi trên mạng với quyết tâm “Vì diện mạo của CLB” đã khiến khả năng thiết kế của tôi tiến bộ đáng kể. Không những thế vốn từ tiếng Anh về phần mềm cũng được củng cố vì những video hướng dẫn tôi xem đều của nước ngoài, các công cụ trong phần mềm đều hiển thị bằng Tiếng Anh, vậy là tôi lại càng có động lực tự học. Rồi các sản phẩm truyền thông ra đời, những bức hình đại diện cho fanpage của CLB từ thuở “sơ khai” đều qua tay tôi. Và nhất là lần tuyển sinh khóa k36, chúng tôi đã cùng nhau lên một sự kiện chào đón thành công. Những món quà tinh thần nhỏ của chúng tôi đến tay các em k36 đều nhận được những lời khen ngợi. Chúng tôi còn nhận được sự ủng hộ của bác bảo vệ, đợt chúng tôi ngồi ở gốc cây đối diện B6 để chuẩn bị tuyển thành viên, một bạn hóa trang thành một nhân vật trong hoạt hình của Nhật với bộ áo đen rộng trùm kín thân, đeo mặt nạ trắng, bác đã đi qua mấy ngày liền, mỗi ngày đều trêu “con ma đen” “con ma này tay trắng thế”, và hào hứng chụp ảnh với “con ma” của chúng tôi nữa. Sự thoải mái chia sẻ này khiến tôi rất vui. Tôi biết, không phải ở nơi nào, những điều kỳ lạ, những sở thích riêng của mỗi người cũng được đón nhận một cách cởi mở như thế. Rồi từ 1 tháng, 2 tháng hoạt động, kéo dài thành 1 năm, rồi tới 3 tháng thử thách, và cuối cùng là trở thành chính thức.  Tới năm sinh viên thứ 2, CLB nhỏ bé mà chúng tôi chung tay từ năm nhất đã trở thành CLB chính thức của trường!

Sự thành công của việc tạo nên thứ gì đó từ một số 0 đã tạo nên thay đổi lớn bản thân tôi. Tôi bắt đầu đăng ký tham gia vào các tổ chức tình nguyện ngoài trường. Những thứ mà trước đây tôi đều xem qua và đặt xuống. Tôi hay đi tìm sự khả thi, tìm kiếm sự an toàn, tôi thường chỉ làm những gì bản thân đã cảm thấy chắc chắn. Nếu thấy một tổ chức tuyển tình nguyện mà có nhiều vòng phỏng vấn, vòng team-work, tôi sẽ e ngại, và nghĩ bản thân chưa đủ sẵn sàng và … bỏ qua nó. Nhưng sau khi đi cùng CLB Văn hóa Nhật Bản, tôi hiểu rằng nếu đợi chờ sự chắc chắn đến từ bên ngoài sẽ chẳng bao giờ có được. Thời gian luôn trôi rất nhanh, và trên đời thì không có gì hoàn hảo, tôi cũng chẳng thể khiến bản thân tự nhiên “sẵn sàng” nếu cứ ngồi yên một chỗ. Bản thân tôi cần “trải nghiệm” để sẵn sàng, và các tổ chức tình nguyện chắc chắn thông cảm cho những khiếm khuyết đó. Và tôi bắt đầu tham gia vào dự án về môi trường, mỗi một lần phỏng vấn hay làm việc nhóm với các anh chị, tôi lại thấy mình tự tin thêm biết bao, dần cứng cáp hơn, thoải mái với những người bạn mới hơn. Tôi cũng có thêm cơ hội làm việc với nhữn người trẻ tài giỏi, được giúp đỡ họ trong chương trình “Siêu thủ lĩnh”. Thực sự đến giờ tôi vẫn cảm thấy thật cảm ơn sự tin tưởng, tín nhiệm của các anh chị khi đã chọn tôi cùng đồng hành. Đó thực sự là những trải nghiệm ý nghĩa với bản thân tôi trong 2 năm học tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền này.

Bố mẹ tôi trước khi tôi vào đây đều lo lắng. Bạn bè cấp 3 của tôi trước cũng gạt đi “không hợp đâu”. Tôi lúc ấy hiểu chứ, vì hình ảnh thu mình, lầm lì, ít nói của tôi đã in sâu vào tâm trí mọi người, nhưng trong bản thân tôi luôn có những mơ mộng phong phú vô biên, và nó chỉ là chưa được đặt ở đúng chỗ để bôc lộ ra mà thôi. Tới Học viện này, tôi như cá gặp nước, những khác biệt đúng mực được chấp nhận, tôn trọng, những cá tính riêng muôn màu muôn vẻ phủ khắp sân trường toát lên từ mỗi chiếc áo, chiếc mũ, hoặc đôi giày. Mọi người đều có thể là chính con người mình. 

 Tôi tự hỏi, nếu như năm đó tôi không trượt Đại học Ngoại ngữ, nếu như tôi không ghi nhầm phiếu đăng ký nguyện vọng vào các khoa, nếu như không có hết sự ngẫu nhiên này đến sự ngẫu nhiên khác. Thì giờ liệu tôi đang sống như thế nào, là một con người ra sao? Và liệu tôi có thể gặp được những con người đặc biệt như vậy không? Liệu có được những bài học li kì đến thế không? Liệu tôi có thể có những trải nghiệm quý giá như ở đây hay không, nếu không phải là ở đây, ở Học viện Báo chí và Tuyên truyền này.

Trong một lần phỏng vấn, tôi nhớ có một câu hỏi: Bạn cảm thấy điều đúng đắn nhất bạn từng làm là gì? Tôi đã không ngần ngại mà viết rằng “Học tại Học viện Báo chí – Tuyên truyền”.

Hoàng Thị Vân Trang 
Báo chí đa phương tiện k35
(Tiêu đề bài viết do người biên tập đặt tạm)

Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này