CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

Học viện yêu thương

10h20 | 28/02/2017
(Sóng Trẻ) - Ngôi trường tôi mến yêu gắn bó
Gọi thân thương, nơi ấy là nhà...

Ước mơ

Hồi ôn thi Đại học ở quê, tôi vẽ một bức tranh khổ A4 to tướng, tô màu chủ đạo màu hồng, viết chữ AJC ở giữa rồi dán chính diện bức tường trước mặt bàn học. Mỗi lần ngáp ngắn ngáp dài buồn ngủ là tôi lại nhìn vào dòng chữ AJC ấy, nhìn vào bức tranh màu hồng ấy mà cố thêm chút xíu học hành. 

Ước mơ làm nhà báo của tôi nhen nhóm từ hồi cấp 1. Ở quê, nhà tôi tựa vách núi, tối ngày chỉ nghe suối chảy bên nhà, chim hót trên rừng, quanh năm yên bình chẳng nghe tiếng còi xe tấp nập. Suốt 12 năm học phổ thông, ngày nào tôi cũng đạp xe tới trường, rồi lại đạp xe về nhà. Khát khao được vươn ra khỏi cổng làng, đi thật xa cho biết đây biết đó lúc nào cũng thôi thúc tôi học tập, thi vào trường báo. 

Ở quê không có mạng, không có điện thoại thông minh, không có laptop, tôi từ hồi bé đã đọc những tờ báo của ông nội mang từ trên xã về. Ông tôi làm ở Hội người cao tuổi xã nên báo mang về cũng chỉ quanh quanh mấy báo “người lớn” như: Người cao tuổi, Đại đoàn kết, Nhân dân,... Ấy vậy mà, tôi không bỏ sót một mục nào trên những tờ báo đó. Một đứa bé tiểu học thì đọc mấy vấn đề chính trị- xã hội có thể không hiểu mô tê gì. Thậm chí có nhiều từ còn không hiểu nghĩa. Nhưng tôi vẫn lật đi lật lại những trang báo cho kỳ hết mới thôi. Bà nội kể lại: Hồi tôi học mẫu giáo, cô giáo dạy đánh vần, về nhà không có sách truyện cho tôi đọc, bà thường đưa cho tôi tờ báo tôi tập đọc từng chữ. Bén duyên với báo chí hóa ra từ sớm vậy. 

Ngày tôi lên nhập học ở Học viện Báo chí  và Tuyên truyền được một tháng thì bố tôi khăn gói lên xem tôi học hành, ăn ở thế nào. Tôi dẫn bố vào khuôn viên trường thăm thú. Bố cứ vừa đi vừa trầm trồ: “Rộng thật con ạ. Đẹp thật con ạ...”. Hai bố con chụp ảnh ở khuôn viên trường, chỗ đài phun nước. Đó là bức ảnh đầu tiên tôi chụp tại trường mà tới giờ tôi còn lưu giữ. Về nhà, bố luôn gọi điện nhắc nhở tôi: “Gắng học hành cho nên người con nhé!”. Chỉ một chữ “nên người” thôi mà thăm thẳm nghĩa tình, hi vọng bố gieo vào lòng tôi khi tôi học nơi xa xôi đất khách quê người. 

Nơi trú ẩn

Tôi tìm ra một vài nơi tôi có thể “trú ẩn an toàn” được. Cụm từ “nơi trú ẩn an toàn” tôi học trong một bộ phim yêu thích. Nó ám chỉ những nơi, những người mà con người ta có cảm giác an toàn, bình yên nhất khi ở cạnh. 

Thư viện là “nơi trú ẩn” đầu tiên tôi nghĩ tới. Hồi còn ở quê, tôi phải hì hục đạp xe chục cây số mới tới thư viện huyện để mượn được 1 cuốn sách cũ. Lên Đại học, tôi luôn mơ tới một thư viện có thể mượn một lần nhiều hơn một cuốn sách, có thể thoải mái chọn sách mà ngồi đọc tại chỗ. Thư viện Học viện Báo chí Tuyên truyền là một thế giới sách lý tưởng cho tôi “trú ẩn”. Cảm giác đi vòng vòng các giá sách ở tầng 3 thật tuyệt vời. Các đầu sách phân chia khoa học theo chủ đề. Tôi thích nhất là không gian đọc sách báo ở thư viện. Tầng 3 có nhiều lọ hoa, tranh ảnh. Tầng 2 rộng rãi, thoáng mát, nhiều cửa sổ và gương. Tháng học hè ở trường năm ngoái, hầu như ngày nào tôi cũng mò mẫm sách ốc lên thư viện. Thư viện có điều hòa mát rượi, là một thế giới hoàn toàn khác so với cái nắng nóng như thiêu như đốt ngoài trời hay ở trong phòng trọ. Thi thoảng đọc sách báo mỏi mắt, tôi có thể chợp mắt chốc lát trong cái mát lạnh của điều hòa, trong sắc hoa, trong căn phòng ngập sách báo. 

Ghế đá hàng cây ở Học viện trước cửa thư viện là nơi tôi cùng bạn bè hay ngồi tụ tập. Ngồi chờ thư viện mở cửa. Ngồi hóng gió. Ngồi nói chuyện. Ngồi bàn bài tập. Mùa nhãn sai quả, chúng tôi ngồi nhìn những chùm nhãn lơ lửng trên cao, cảm giác thân thương như ngồi trong khu vườn nhà mình ở quê vậy. Cây xanh trong Học viện nhiều và cũng nhiều cây to. Chim chóc hót vang lừng trời. Mùa lá đổ trải thảm vàng ngợp đường vào lớp. Nếu ngồi dưới hàng cây mà nghe những giọt âm thanh trong trẻo ấy thì mọi ưu phiền tan biến như mây như gió. 

Mỗi sáng đi học, đi qua cổng trường, mùi xôi bay ra nức mũi. Cô bán xôi niềm nở bán hàng tới mức, dù có hàng chục bạn đang vây quanh cái thúng xôi của cô rồi thì tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi để được cô đưa cho nắm xôi. Mùi xôi thơm phức phả ra, thơm như xôi bà, xôi mẹ nấu, cái ấm xuyên qua lớp giấy báo làm dịu đi cái lạnh lòng bàn tay. Cô bán xôi hiền lành, đon đả, phúc hậu là “nơi trú ẩn” cho lòng an nhiên ngay khi tôi đặt chân vào cổng trường mỗi sáng. 

5e8889d84_hvbc.jpg
Phòng truyền thống - Học viện Báo chí và Tuyên truyền

Trải nghiệm

Cánh cổng Học viện giúp tôi có thêm nhiều trải nghiệm mới. Mỗi chuyến đi làm bài tập, tôi lại chọn những nơi xa xôi, gian khó để đặt chân. Nào bãi rác Nam Sơn, nào vùng cao Yên Bái, nào xóm chạy thận, nào xóm vạn chài,... Lý thuyết học trong trường nhiều, nhưng điều tôi nhớ nhất là những lời tâm huyết cô Giang, thầy Sơn nói: Nhà báo phải lăn lộn. Ghi nhớ lời thầy cô, tôi vẫn tiếp tục những chuyến đi, cho dù không có yêu cầu làm bài tập. Mỗi thầy cô giáo tôi học ở Học viện này đều để lại ấn tượng khó quên. Mỗi thầy cô cho chúng tôi những kiến thức và trải nghiệm mới. 

Có lẽ, suốt những ngày tháng sắp tới, cho dù có đi làm rồi, tôi sẽ không quên được chuyến đi xuyên đêm ở chợ Long Biên và chợ hoa Quảng Bá mà cô Trường Giang yêu cầu đi viết bài môn Báo mạng điện tử. Đêm hôm đó, chúng tôi, nhóm 3 người, đã đi dọc cầu Long Biên mà hít hà hương gió sông, gió đất. Rồi từ đêm cho tới tảng sáng đi kéo xe, đùn xe hàng cho cửu vạn ở chợ Long Biên. Công việc nặng nhọc chưa từng làm nhưng chúng tôi ai cũng gắng sức. Lúc 4 rưỡi sáng, khi các xe ô tô đầy hàng là lúc cửu vạn tan làm. Chúng tôi ngồi uống nước với cô chú cửu vạn, đấm bóp vai cho cô nữa. Làm báo có cái gian nan, cũng có hạnh phúc khó nói thành lời khi được giúp sức, được sẻ chia, lắng nghe người dân nói. 

Vốn sinh ra và lớn lên ở nông thôn nên tôi tha thiết gắn bó với mảng Nông nghiệp. Tôi làm về rau hữu cơ Thanh Xuân ở Sóc Sơn, các cô chú ở đó cho tôi túi rau má sạch về ăn, rồi còn rổ củ cà rốt tại ruộng ăn nữa. Tôi làm về mô hình cho thuê đất trồng rau sạch ở bãi giữa, các anh chị ở nông trại còn mời dùng cơm, hẹn quay lại vào ngày gần nhất. Mỗi chuyến đi, mỗi con người tôi gặp đều đọng lại trong ký ức những tình cảm thân thương. Đi xa đúng là để trở về. Trở về với bình yên tâm hồn, trở về với tình người ấm áp. 

Những chuyến đi sẽ nối dài, nối dài gian khó, nối dài niềm vui. Học viện Báo chí đã chắp cho tôi đôi cánh để dám đi, dám viết. 

Yêu thương

Học Đại học, các thầy cô giáo không cố định giảng dạy như phổ thông nhưng không vì thế mà tình cảm cô trò, thầy trò nhạt nhòa. Tôi là đứa học hành bình thường nên hầu như chẳng thầy cô nào nhớ tên, nhớ mặt. Nhưng tôi lại rất nhớ các thầy cô mình đã từng học bằng tất cả niềm yêu thương, kính trọng. Thầy Long dạy chúng tôi một buổi đường lối hát rất hay, giảng bài súc tích mà sinh động. Cô Hồng dạy môn Văn hóa thì khiến cả lớp im phăng phắc lắng nghe vì kiến thức cô nói quá hấp dẫn. Cô Trường Giang tâm huyết với sinh viên dù cô rất nghiêm nhưng bạn nào cũng yêu quý cô. Cô Trà dạy xã hội học tận tình, thân thiện giúp đỡ tôi khi tôi mời nhân vật phỏng vấn về Biến đổi khí hậu. Từ sâu thẳm trái tim, tôi luôn coi các thầy cô như người cha, người mẹ thứ hai. 
Học viện Báo chí trao cho tôi nhiều bạn bè tốt. Đó là món quà to lớn mà tôi ngày nào cũng nhận được suốt 3 năm qua. Người ta hay nói, Đại học thì khó thân bạn bè. Nhưng với tôi, tôi đã có những người bạn không phải chỉ thân thiết ở Đại học mà có lẽ sẽ gắn bó mãi sau này. Những cô bạn tôi yêu quý cùng tôi học bài thư viện, cùng rong ruổi khắp nơi làm bài tập, cùng ăn uống tâm sự, cùng đi chơi miền xa. Tôi nhớ nhiều lần, chúng tôi trèo lên tầng 11 nhà A1, từ đó nhìn ra khắp bốn phương tám hướng quanh trường. Gió lồng lộng thổi, cánh chim chao chờn vờn trên không trung. Đứa bạn tôi ước có cánh bay được. Ừ, sẽ bay xa, bay cao. Nhưng phải sau khi tốt nghiệp trường. Mấy đứa cười hì hì. Nếu không có mấy đứa bạn thân thiết đó, cuộc sống sinh viên của tôi chắc sẽ mất đi một mảng màu hồng tươi tắn. 

Học viện này, tôi yêu từ hàng cây ghế đá, từ ngọn cỏ nhành hoa tới vòm trời phía trên học viện. Yêu các thầy cô giáo, yêu cô thủ thư, yêu bạn bè trang lứa. Yêu các bác bảo vệ, lao công cần mẫn. Yêu các cô bán hàng căng tin. Yêu con đường tới lớp, yêu chỗ ngồi quen thuộc. Yêu một tiếng chim hót giữa trời, yêu một chiếc lá theo gió cuốn bay. Yêu thiết tha tên trường, tên lớp. 

Chắp cánh 

Chỉ còn năm nữa thôi, tôi sẽ ra trường. Tạm biệt nơi gắn bó tâm hồn suốt 4 năm học là điều không dễ dàng với một đứa con gái hay nhung nhớ. Những tháng ngày ít ỏi còn lại ở Học viện này, tôi sẽ nâng niu từng giây phút mà yêu thương nhiều nhiều hơn. 

Mỗi lần về nhà, hơn, tôi thường kể cho cả nhà nghe những nơi tôi đi, những người tôi gặp, trường tôi có gì mới. Ai ai cũng chăm chú lắng nghe. Họ hàng làng xóm biết tôi học Học viện Báo chí cũng hay hỏi han, quan tâm. Đứa em trai tôi học lớp 1 thường hay hỏi: “Làm báo là làm gì hả chị?”. Tôi mang tờ báo Thiếu niên tiền phong ra, chỉ vào bài tôi viết rồi cố giảng giải đơn giản nhất: “Làm báo là chị đi và viết như thế này này”. Em cười thích thú và đánh vần tên tôi ở cuối bài. Tôi nhớ lại hình bóng của mình, hồi còn bé xíu, bà cũng đưa báo cho tôi tập đọc. 
Tết nào bố tôi cũng treo tờ lịch trường mà tôi mang về ở nơi trang trọng nhất trong nhà. Ba năm học, ba cái tết, ba tờ lịch. Bố cứ treo tờ nọ cạnh tờ kia chứ không tháo tờ lịch năm cũ xuống. Tình yêu ngôi trường báo chí giờ đây không chỉ của riêng tôi. 

Tờ giấy màu hồng AJC cách đây 3 năm tôi dán ở bàn học quê nhà giờ vẫn còn. Sau này, cuộc sống ngoài cánh cổng Học viện này dù có đủ mọi gam màu sáng tối, lúc nản lòng, chắc tôi vẫn nương vào gam màu hồng ký ức mà nghỉ ngơi, rồi đứng dậy. Gam màu hồng trong sáng ước mơ tô bằng màu sáp trong bức tranh trên tường. Gam màu hồng ấm áp tôi cóp nhặt từ những người tôi gặp, những góc trú ẩn, những trải nghiệm, những yêu thương,... suốt 4 năm học ở Học viện của tôi.  

Bùi Thị Xuân Chinh
Báo Truyền hình K34A2

Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này