CHI HỘI NHÀ BÁO KHOA PHÁT THANH - TRUYỀN HÌNH, HỌC VIỆN BÁO CHÍ VÀ TUYÊN TRUYỀN

AJC – Nơi tôi bắt đầu tuổi thanh xuân của mình

17h10 | 01/03/2017
(Sóng trẻ) - Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù có bị cảm lạnh vì tắm mưa thì vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa. Và cơn mưa tuổi thanh xuân của tôi có lẽ đã rơi nặng hạt nhất ở sân trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền…. 

7d866881c_untitled1.jpg

Tuổi thanh xuân, tuổi trẻ là một khoảng trời  nhiều mơ mộng. Ở nơi đó sẽ lưu dấu quãng thời gian đẹp nhất, nhiều lưu luyến nhất trong cuộc đời mỗi con người. Ai đã trải qua mới biết, dù buồn hay vui, thì tuổi trẻ vẫn đẹp biết bao nhiêu, vẫn làm ta nở nụ cười hạnh phúc biết bao nhiêu, mỗi khi nhớ về nó. 3 năm không  phải là thời gian dài so với một đời người nhưng nó đủ để tôi cảm nhận được những hương vị của tuổi trẻ. Và quãng thời gian đẹp nhất ấy, tôi đã gắn bó với Học viện báo chí và Tuyên truyền.   

Thời sinh viên êm đềm như cơn gió 
Dưới mái trường ấm áp những buồn vui 
Sao thời gian chẳng níu bước chân người  
Mặc tuổi xuân cứ vô tình đóng khép  

Thuở mười tám đôi mươi mùa xuân đẹp  
Nơi giảng đường với ước muốn bay xa 
Khi hàng cây, hàng ghế đá là nhà 
Và thầy cô bạn bè là mái ấm  

Còn nhớ những tháng ngày đầu lem lấm 
Cùng bạn bè rong ruổi mọi miền xa 
Rồi tập làm cô phóng viên hối hả 
Với đam mê và nhiệt huyết trong mình  

Tôi tự hào là sinh viên trường báo 
Nơi tôi tìm về với cảm xúc khôi nguyên 
Nơi bắt đầu giấc mơ - viện Báo chí Tuyên truyền 
Nơi cuộc sống trong tôi - mảng  màu chân thực nhất  

Ba năm rồi sẽ đi cùng kí ức 
Về hàng cây, ghế đá, giảng đường 
Về thầy cô- những người luôn nâng đỡ 
Khi tôi còn dang dở ước mơ   

Mái trường yêu rồi sẽ thành nỗi nhớ 
Của một thời tuổi trẻ, của tương lai 
Khi ngày mai bước trên chặng đường dài 
Ngoảnh lại nhìn bóng trường trong tâm trí  

Dẫu cuộc đời chẳng bao giờ hoàn mỹ  
Bởi vẫn còn nhiều lắm những gian nan 
Nhưng ngày mai tôi đã có hành trang 
Được góp nhặt từ trường tôi- báo chí 

                                           2/2016 
                                          Thảo Liên  
  
Tôi viết những dòng này khi tôi vừa bước qua cái tuổi 20, cái tuổi nhiều mơ mộng nhưng cũng nhiều trăn trở, nghĩ suy và vấp váp.  Ở đó tôi có  những trải nghiệm và cảm xúc đẹp đẽ  cùng những người bạn – họ đã cùng tôi dệt nên dòng kí  ức về tuổi mười tám, đôi mươi… 

Chúng tôi gặp nhau có lẽ cũng bởi cái duyên với học viện báo chí và tuyên truyền.Và cũng chính ở giảng đường, ở sân trường, ở góc lan can hay hàng ghế đá… của học viện, chúng tôi gắn bó với nhau. 

Trước khi bước vào giảng đường đại học, tôi cứ ngỡ rằng, những năm tháng cấp 3 là đẹp đẽ nhất, là nhiều kỉ niệm nhất và bước ra khỏi cổng trường ấy, chia tay những người bạn ấy, tôi đã  đủ chín chắn và trưởng thành…Thế nhưng, khi bắt đầu với giấc mơ của mình, khi bước chân đến miền đất hoàn toàn xa lạ để bắt đầu một cuộc sống tự lập, tôi mới cảm nhận được mình còn non nớt như con chim non nằm trong tổ kín chưa thể vỗ cánh bay lên bầu trời. Những ngày đầu tiên ấy, tôi hồ hởi đặt ra nhiều mục tiêu, tôi phấn khởi bước vào ngôi trường mới còn nhiều lạ lẫm. Để rồi khi đứng giữa sân trường học viện, nơi mọi thứ khác xa với tưởng tượng của tôi, tôi đã thấy mình có phần lạc lõng.  Cho đến khi tôi gặp họ… và chúng tôi đã cùng nhau “lớn lên” dưới mái trường này… Tuổi thanh xuân của chúng tôi cũng bắt đầu từ đó! 

Đó là những ngày ngọn lửa đam mê với nghề báo, với truyền hình cháy bùng lên trong tất cả chúng tôi khi được truyền cảm hứng từ bài giảng của những người thầy giáo, cô giáo giàu nhiệt huyết. Cũng từ đó, chúng tôi tìm được sự đồng điệu trong nhau là tất cả đều muốn đi, muốn khám phá, muốn trải nghiệm ở nhiều nơi và thực hành nghề nghiệp.

Và cho đến thời điểm này, chúng tôi đã cùng nhau đi đến rất  nhiều nơi, cùng nhau trải nghiệm và trên tất cả là cùng nhau trưởng thành từ những chuyến đi ấy.  Mỗi lần thực hành bài tập, đằng sau những gì chúng tôi học được là những kỉ niệm và những cảm xúc khó quên. Ở đó có những tiếng cười, những niềm vui khi gặt hái được thành quả và có cả những giọt nước mắt, những lời động viên nhau khi gặp khó khăn. Có những cơn mưa vô tình làm chúng tôi ướt nhoẹt, có những lần đi tối hỏng xe vô tình làm chúng tôi sợ hãi, có những đêm đông mưa lạnh chúng vẫn rong ruổi ở ngoài đường và cả những đêm thức trắng để dựng bài nhưng vì lỡ tay mà công sức của một đêm lại bay đi đâu mất…  Và bóng cây, hàng ghế đá hay những góc lan can của học viện là nơi đã lắng nghe, đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện và những lời tâm sự của chúng tôi. Ở đó có cả những lúc 

7d866881c_untitled2.jpg

3 năm ở dưới mái trường này, cùng với họ, cùng với thầy cô tôi đã lớn lên, đã trưởng thành hơn rất nhiều. Còn một chặng đường nữa thôi, chúng ta được đồng hành cùng nhau, được chia sẻ cùng nhau. Chúng ta đã đi qua một phần của tuổi trẻ, của tuổi 20 xuân xanh đẹp nhất của đời người. Khoảng thời gian còn lại hãy cùng nhau tạo nên một kết thúc đẹp và những ấn tượng sâu đậm nhất về nhau, về thầy cô và mái trường này nhé! Những người bạn của tôi!  

Cho đến thời điểm này, Học viện Báo chí và Tuyên truyền trong tôi vẫn là sự biết ơn và kính trọng vì đã cho tôi một tuổi thanh xuân đẹp như thế, cho tôi gặp những người thầy đáng quý mà mỗi bài giảng của họ tôi đều khắc cốt ghi tâm, cho tôi gặp những người bạn ấy…Cảm ơn trường đại học của tôi và cảm ơn cuộc đời đã cho tôi bén duyên với ngôi trường này!

Nguyễn Thị Liên A
Truyền hình K34A1

Tags:
Ý KIẾN BẠN ĐỌC
loading...
CÁC TIN ĐÃ ĐĂNG
Thăm dò ý kiến

Xăm hình là?

A. Cá tính
B. Đua đòi
C. Đẹp
D. Bình thường

Giấy phép thiết lập trang tin điện tử trên Internet số: 131/GP-TTĐT, ngày 10/09/2012.
(Cục Quản lý Phát thanh Truyền hình và Thông tin điện tử, Bộ Thông tin và Truyền thông)
Tòa soạn: Số 51-53, Nguyễn Phong Sắc, Cầu Giấy, Hà Nội. Điện thoại: 04.37548359.
Email: songtreonline@gmail.com
Tổng biên tập: PGS, TS. Nguyễn Thị Trường Giang, Tổng thư ký tòa soạn: TS. Đinh Thị Xuân Hòa
Sóng trẻ giữ bản quyền nội dung thông tin trên website này